Hồi lâu sau, Khổ Dung lão tổ mới khôi phục lại bình thường. Lão vô cùng cẩn thận đặt Lôi Đế Tịch Kiếp Lệnh trở lại hộp băng, rồi tiếp tục mở hai hộp băng cuối cùng ra.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, hai món bảo bối cuối cùng cũng chẳng hề kém cạnh Lôi Đế Tịch Kiếp Lệnh chút nào.
Xem xét xong tất cả các hộp băng, Khổ Dung lão tổ không kìm được mà cảm thán: “Lão hủ sống đã mấy vạn năm, từng gặp qua hơn trăm vị luyện khí đại tông sư, nhưng chưa từng thấy ai ra tay hào phóng như Triệu đạo hữu. Linh bảo bình thường trăm năm khó gặp, vậy mà đạo hữu vừa vung tay đã lấy ra tới chín kiện, huống hồ còn có Lôi Đế Tịch Kiếp Lệnh cùng vô số bảo đan kỳ trân khác. Lão hủ xem xong, cũng phải thốt lên một tiếng phi phàm, thật sự quá phi phàm!”
“Không giấu gì Khổ Dung đạo hữu, lão phu muốn mở một buổi đại đấu giá, chuyên để bán những bảo vật này. Chỉ là không biết có đủ tư cách hay không?”




